“Em sẽ đến cùng cơn mưa”: Đến Cái Chết Cũng Trở Nên Dịu Dàng...!


Điều đọng lại trong tâm trí tôi lâu nhất sau khi Be With You (Nhật Bản) kết thúc, là hình ảnh những con búp bê cầu nắng, gọi là Teru teru bozu mà Yuji treo lên những thanh móc quần áo, nằm im trong cơn mưa lạnh. Đầu chúng đều chúc xuống, giờ chúng đã thành búp bê cầu mưa, vì Yuji mong rằng mùa mưa sẽ kéo dài mãi mãi. Để mẹ Mio của cậu bé sẽ không bao giờ rời xa. 

Người mẹ trở lại trong 6 tuần, như lời hứa của cô trước khi qua đời, rồi lại ra đi. Nó mang ý nghĩa gì, nếu gặp lại để rồi chia tay? Ở một khía cạnh nào đó, giống như việc chịu đựng nỗi đau thêm một lần nữa. Tôi biết, bộ phim tiếp cận ở một ý khác. Mio trở về để xóa đi nỗi dằn vặt hằn trong trái tim non nớt của cậu bé, vì mình mà mẹ chết, để chuẩn bị cho hai cha con một cuộc sống mới không có vợ và không có mẹ, để nói với Takumi rằng anh đã làm cô hạnh phúc. 

Đó là điều quan trọng nhất để anh có thể sống tiếp thật hạnh phúc. Những con Teru là bài học trong trẻo đầu tiên của cậu bé về cái chết. Những cảm xúc, tình yêu, sự lo lắng không tì vết của cậu bé 6 tuổi đặt cả vào những mảnh vải nhỏ bé. Để dù cho bộ phim quá ngắn ngủi để khắc họa sâu hơn tình cảm mà cậu bé dành cho mẹ như trong sách, thì người xem vẫn cảm nhận được đầy đủ. Bài học có vẻ là quá sớm với Yuji: những người ta yêu thương nhất rồi sẽ đến lúc rời xa ta. 

Tạo hình các nhân vật rất gần với tưởng tượng của tôi. Người chồng Takumi với gương mặt ngây ngô, tội nghiệp, bé Yuji hiếu động, đáng yêu, người vợ Mio đẹp và mong manh. Phim đã cắt mất hai nhân vật là cụ Nombre và con chó tên Pooh, và thay bằng nhân vật ông bác sĩ. Điều này không ảnh hưởng nhiều đến cốt truyện, vì nhiệm vụ quan trọng nhất của ông cụ là chuyển lá thư của Mio – đã được thay thế bằng một quyển nhật ký. 

Phim đẹp ngay ở những phút đầu tiên. Những khung hình như những bức tranh sáng trong và mượt mà, kể lại câu chuyện từ trí nhớ của Yuji. Bản nhạc Beyond the time man mác, buồn bã, và hòa hợp hoàn toàn với không gian phim. Khu rừng và nhà máy bỏ hoang hiện lên hệt như trong trang sách. Mio xuất hiện trong làn mưa, hư ảo, yếu đuối. Thật lạ lùng là cảnh quay này giống hệt như những gì tôi nhìn thấy qua những trang sách, từng góc quay, cắt cảnh, gương mặt và biểu cảm của Mio, vì thế khiến tôi xúc động. 


Đó không phải là điều duy nhất đẹp đẽ trong phim. Ngôi nhà của gia đình Takumi với tôi thật ấm cúng và có hồn, dù là lúc lộn xộn bừa bãi ở đầu phim, hay khi ngăn nắp dưới bàn tay của Mio. Ngôi nhà với khu vườn có thể nhìn ra từ phòng ăn, bãi cỏ xanh sát lối đi vào, một hòm thư màu xanh có chữ “Aio” (họ của Takumi) ngộ nghĩnh, những hình vẽ của Yuji dán đầy tường, đồ dùng lỉnh kỉnh ở mọi nơi, nhưng sao lại thân thuộc và đầy hơi ấm. Khu phố họ sống với những con đường mòn trồng hoa hai bên, hay chạy ngang qua hồ thật bình yên. Tôi thật sự nghĩ rằng, đó là một cuộc sống hạnh phúc. Một làng quê yên tĩnh, một ngôi nhà nhỏ, một gia đình ba người giản dị, yêu thương và chăm sóc lẫn nhau.

Chỉ trừ việc Mio đã chết, và cô phải ra đi khi mùa mưa kết thúc. 

Phim khắc họa song song hai mạch của câu chuyện: một là mối liên hệ giữa ba người, sự thay đổi trước và sau khi Mio trở về cũng như tình cảm gia đình, hai là chuyện tình giữa Takumi và Mio được kể lại từ thời trung học. 

Phần đầu tiên, cảm xúc gia đình đọng lại trong tôi từ hình ảnh nhiều hơn từ cách kể. Hai cha con, bé Yuji đội chiếc nón màu vàng, chân đi ủng màu xanh, bố Takumi mặc áo sơ mi công sở, sáng sáng chào mẹ đi học, đi làm, thật đáng yêu. Hai cha con ăn bánh mì cháy trứng nát đã lâu, nay được mẹ nấu cho bữa đàng hoàng vui mừng, cảnh ba người chúc đầu giữa bàn cơm thật hạnh phúc – không có cách nào hiệu quả hơn để nói về gia đình bằng một bữa cơm. Cả hình ảnh ba cha con, mẹ con mang dù và đi dưới trời mưa, in sâu vào tâm trí. Nhưng càng đẹp bao nhiêu, càng nhói lòng bấy nhiêu khi biết rằng nó sẽ không kéo dài lâu. 

Chuyện tình giữa Takumi và Mio là điều tuyệt vời nhất trong phim. Điều khiến tôi tiếc nuối là đoạn hai người ngắm pháo hoa rồi chở nhau đi dưới trời mưa lạnh lẽo đã bị thay đổi. Tôi vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh đó sẽ được sắp đặt thế nào, một bầu trời sao đêm lấp lánh, những đám đông ồn ào phía bên kia hồ, rồi tiếng pháo nổ nở hoa trên bầu trời, Takumi và Mio nhìn nhau. Nếu được làm tốt, đó sẽ là cảnh lãng mạn và giàu cảm xúc nhất trong phim. Nhưng bù lại, những đụng chạm vẫn giữ nguyên được sự tinh tế. Khi Mio gục đầu vào vai Takumi, “tư thế tốt nhất” đầy tin yêu, khiến tôi rung động. Một chuyện tình trọn vẹn khi kết hợp với đoạn kết, rất khác so với sách, khi miêu tả lại câu chuyện dưới góc nhìn của Mio, trôi về những phút giây đầu tiên của tuổi học trò sáng trong, rụt rè và sáng trong, một cái kết tuyệt vời. 


Nếu có điều gì không hài lòng khi xem Be With You, thì là việc tôi không xem nó sớm hơn. Hoặc đọc quyển sách sớm hơn một chút. Giống như chạm vào một điều gì đẹp đẽ, tôi biết là sẽ yêu hơn vào năm 16 tuổi, khi không gian những cơn mưa còn đầy trong tâm hồn, sẽ không yêu bằng ở năm 24 tuổi, và nếu là 16 tuổi có thể tôi sẽ khác ở năm 24 tuổi này. Có thể tôi sẽ không quá sợ hãi về cuộc sống gia đình, sự nhàm chán lẫn nhau, sợ hãi về gánh nặng hoặc lo lắng mình không thể là người quan trọng với người khác. Tôi có thể sẽ không xây nên một bức tường quá lớn để không đập nổi, và tin vào những mối liên hệ giống như Takumi, Mio và bé Yuji. Tôi không giải thích được, nhưng tình yêu thương mà ba người dành cho nhau, là thứ đáng để tôi và mọi người ao ước.

“Con biết không, bố mẹ gặp nhau là để được gặp con”.

Một đứa trẻ sẽ hạnh phúc đến mức nào khi được nghe điều đó? 

Sau những ngày mưa là những ngày nắng. Và cái chết cũng trở thành một niềm an ủi dịu dàng, với Yuji, với Takumi. Họ sẽ hạnh phúc. Vì Mio không hề xa khỏi họ. Và tất cả chúng ta cũng thế. Chúng ta sẽ gặp lại nhau trên một tinh cầu lấp lánh, vì chúng ta sẽ không bao giờ lãng quên nhau.

Lang Thang Internet mặc dù không liên quan đến du lịch nhưng đây là một bài khá hay
Sưu Tầm 
Nguồn : 35mm.vn

Disqus Shortname

Comments system